NÚI SÂU GIẾNG CẠN
Sắc trời thực mau tối, đám người Tiếu Lệ Lệ, Vương Mộc Dương rốt cuộc cũng quay lại.
Cả đám người cùng nhau trở về, vô cùng náo nhiệt, xôi nổi bàn luận xem ánh nắng ban chiều đẹp tới nhường nào.
Lâm Hiểu Phong thấy mấy người Vương Mộc Dương trở về, liền vẫy vẫy tay: “Các người quay lại rồi sao? Cảnh hoàng hôn đẹp lắm hả?”
“Ờ...” Vương Mộc Dương thoáng liếc mắt nhìn Lâm Hiểu Phong, cộc lốc trả lời một tiếng, tỏ vẻ khinh khỉnh không thèm để ý.
Lâm Hiểu Phong nhìn vẻ mặt này của hắn, trong lòng liền cảm thấy khó chịu, nhớ tới kế hoạch mà Cu Mập vừa nói, mình vẫn còn đang phân vân xem có nên tham gia hay không, giờ nghĩ lại thấy làm vậy cũng chẳng có gì quá đáng.
Thời khắc hắn nhìn thấy vẻ mặt khinh người của Vương Mộc Dương, trong lòng liền hạ quyết tâm, nếu đêm nay không hù chết được cái tên rùa rụt cổ này, thì mình sẽ mang họ của hắn.
“À... tôi muốn nói với các người chuyện này.” Lâm Hiểu Phong quay đầu lại chỉ vào nghĩa trang sau lưng, tỉnh bơ nói: “Vừa rồi chúng tôi quét dọn, kết quả đã lau sạch lớp bụi bám trên bảng hiệu, thì ra nơi này là nghĩa trang, tôi định chờ các người trở về cùng thương lượng, xem có nên đi gặp thôn trưởng, bảo ông ta đổi căn nhà khác cho chúng ta hay không?”
Đám người này, vừa thấy nhắc đến hai từ “Nghĩa Trang”, sắc mặt liền thay đổi, đặc biệt là Vương Mộc Dương, toàn thân hắn khẽ run lên, phẫn nộ mắng: “Có ý gì đây, chúng ta tới trao tặng vật phẩm cho bọn họ, kết quả lại để chúng ta ngủ ở nghĩa trang sao?”
Nói xong, liền vặn vẹo cánh tay, ra vẻ muốn xông vào trong thôn nói đạo lý với thôn trưởng.
Lâm Hiểu Phong vội vàng quay mặt vào trong nhà ra hiệu, Hoàng Mập vốn đã chờ sẵn liền từ bên trong đi ra, lớn tiếng nói: “Muốn đi thì cứ đi đi, nhìn hoàn cảnh thôn trang người ta như vậy, sắp xếp được cho ngươi một nơi che mưa chắn gió, cũng thực không dễ dàng, Vương Mộc Dương, ngươi còn kén cá chọn canh cái gì nữa?”
“Còn xắn tay áo, muốn đi đánh thôn trưởng à?” Hoàng Mập lớn tiếng: “Dù sao ta cũng không tin có quỷ hồn gì hết, đồ nhát gan, muốn lý sự, thì tự mình lăn qua đó đi.”
Lâm Hiểu Phong gãi gãi mũi, trong lòng thầm nghĩ, không biết mới rồi ai vừa nhìn thấy hai chữ “nghĩa trang”, đã bị dọa đến kêu la thảm thiết.
Thế mà hiện giờ lại thay đổi 180 độ, trở thành một người gan dạ cứng cỏi.
Theo lý thuyết, nghĩa trang này đích thực không thích hợp cho người qua đêm, điều này chẳng có liên quan gì đến việc nhát hay không nhát, mà là âm dương khác biệt.
Tuy nghĩa trang là thuần dương trạch, nhưng lại là nơi chứa thi thể người chết, dương trạch có vong nhân, chỗ như vậy, cũng không hẳn là không có tà tính.
Lần này mấy người bọn họ tới đây, là vì cái gì?
Vì bám theo Tiếu Lệ Lệ!
Giờ đây, cả đám ai cũng muốn thể hiện bản lĩnh trước mặt nữ thần của mình đến cùng, nên chẳng ai dám than vãn câu nào.
Vương Mộc Dương cũng lấy hết can đảm, lắp bắp nói: “Ai, ai dám phàn.. phàn nàn hả, ngủ thì ngủ, lão..lão tử đến mồ mả cũng đã từng..từng ngủ qua, nghĩa trang này đã là..là cái gì?”
Lâm Hiểu Phong trong lòng cười thầm một tiếng, cái tên ngốc này rốt cuộc đã bị cắn câu.
Cả đám người nhốn nháo ầm ĩ một hồi, cuối cùng Tiếu Lệ Lệ cũng mở miệng nói, tất cả đều là những người được thừa hưởng nền giáo dục tiên tiến, sao có thể tin vào mấy chuyện mê tín dị đoan như thời phong kiến? Nên làm một người có lòng kiên định theo chủ nghĩa vô thần.
Ý tứ trong lời nói của Tiếu Lệ Lệ chính là, mặc kệ các người có nguyện ý hay không, đêm nay nhất định phải ngủ lại nghĩa trang này.
Lâm Hiểu Phong thấy Hoàng Mập nháy mắt với mình, hiểu ý gật gật đầu.
Vừa rồi bất quá chỉ là màn thứ nhất, kịch bản màn thứ hai chính là Lâm Hiểu Phong giả ma dọa người, sau đó Hoàng Mập xông ra làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Tuy kế này cũ rích, nhưng trong khu nghĩa trang âm u này, hiệu quả tuyệt đối tăng lên gấp bội.
Lâm Hiểu Phong thầm nghĩ, việc gì phải giả ma giả quỷ, tóm hai con cô hồn dã quỷ tới hù đám người này, đối với mình mà nói, cũng không phải chuyện gì to tát.
Lúc trước, khi Lâm Hiểu Phong theo Mao đạo trưởng 5 năm, không phải học đọc sách viết chữ như học sinh thông thường, mà là theo ông ta vào Nam ra Bắc, học Đạo môn huyền thuật.
Màn đêm buông xuống, tuy trước đó cả đám nói năng lợi hại lắm, nhưng nơi này dù sao cũng là nghĩa trang, trời tối đen kịt, âm phong thổi vù vù.
Cả đám ở giữa nghĩa trang, đốt một đống lửa, cùng nhau quây quần bên lửa trại nói chuyện phiếm.
Hoàng Mập lúc này cười ha hả, quay sang nói với bọn Vương Mộc Dương: “Các người đã gặp quỷ bao giờ chưa? Tôi nói cho các người hay, tổ tiên ba đời nhà tôi đều là đạo sĩ bắt quỷ trừ tà……”
Hoàng Mập lôi chuyện xưa ra nói, chém đông chém tây khiến mấy người kia phải há hốc mồm ngạc nhiên, cả đám tập trung tinh thần lắng nghe.
Không biết chuyện Cu Mập chém quá hấp dẫn hay như thế nào, mà những người đó không hề phát hiện ra, Lâm Hiểu Phong cũng không có ở đây để bóc mẽ cậu ta.
Lúc này, Lâm Hiểu Phong đang ngồi một mình bên bìa rừng ngoài nghĩa trang, miệng ngậm điếu thuốc, mắng: “Con mẹ nó, bảo lão tử bắt quỷ còn đơn giản, giờ lại bắt ta giả quỷ?”
Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong liền cảm thấy nhức đầu, tiếp đó hắn cúi xuống nhìn chiếc áo choàng trắng trong tay.
Đây là trang phục của nhân viên y tế trong thôn, lúc trước bị Cu Mập lén lấy trộm ra đây.
Không biết mặc cái áo rách nát này có thể dọa người hay không, bản thân mình trước kia theo sư phụ, vào Nam ra Bắc, bắt quỷ hàng yêu, cũng coi như có chút danh tiếng, nếu để sư phụ biết mình khoác cái áo choàng trắng giả quỷ hù người thì.....
Lâm Hiểu Phong trong lòng thầm nghĩ, với tính tình của sư phụ, xem chừng sẽ trực tiếp trục xuất mình ra khỏi sư môn.
Lâm Hiểu Phong cố kìm nén ý nghĩ muốn bắt một con cô hồn dã quỷ tới hù dọa bọn Vương Mộc Dương, khoác áo choàng trắng lên người, không biết rốt cuộc trông mình có giống quỷ hay không nhỉ?!.
Đưa tay nhìn đồng hồ, từ giờ tới lúc hẹn - 12 giờ còn khá xa, cảm thấy nhàm chán, Lâm Hiểu Phong ngồi phịch xuống dưới gốc cây, nhắm mắt đánh một giấc.
Tuy hắn ngủ nhưng không sâu, đây là thói quen lúc trước khi theo Mao đạo trưởng bắt yêu trừ ma.
Đột nhiên, có tiếng hát của một nữ nhân truyền đến bên tai Lâm Hiểu Phong.
Hắn mở to hai mắt, nhìn quanh trái phải, tiếng hát được truyền ra từ nơi sâu nhất trong rừng cây.
Chỗ này núi sâu rừng già, sao lại có nữ nhân ca hát lúc nửa đêm thế này?
Lâm Hiểu Phong nghĩ đến đây, miệng liền nở một nụ cười xấu xa, ngay sau đó cởi phăng cái áo choàng trắng đang mặc trên người.
Nếu gặp phải quỷ thật, còn cần mình phải giả dạng sao?
Nghĩ vậy, hắn liền cẩn thận đi về phía nơi có tiếng hát truyền ra.
Dưới ánh trăng, Lâm Hiểu Phong theo tiếng hát, đi tới trước một cái giếng cạn.
Tiếng hát chính là từ bên trong cái giếng truyền ra.
Mặt trên giếng cạn có đè một tảng đá, Lâm Hiểu Phong đến gần phát hiện, trên tảng đá còn khắc một đạo phù.
“Là phù ấn trấn áp tà ma?” Lâm Hiểu Phong ngồi xuống bên cạnh miệng giếng, liếc mắt nhìn tấm phù một cái, khẽ lắc đầu, cái này tuyệt đối không thể mở ra.
Vật gì mà phải sử dụng phù chú để trấn áp? Việc này quả thực không đơn giản.
Tính đi tính lại, cuối cùng vẫn ép chính mình đóng giả quỷ hồn.
Lâm Hiểu Phong xoay người vừa muốn rời đi, trong giếng cạn bỗng truyền đến tiếng của một nữ nhân: “Giúp ta...”
Lâm Hiểu Phong dừng bước, quay đầu về phía giếng cạn, nói: “Đừng có mơ, nếu ta mang theo pháp khí, đã thu ngươi từ lâu rồi.”
Nói xong, hắn nhanh chóng rời đi, quay lại nơi đã vứt áo choàng trắng ban nãy.
Nhặt cái áo từ dưới đất lên, tự nhủ: “Con bà nó, mặc thì mặc.”
Tuy việc giả thần giả quỷ khiến Lâm Hiểu Phong cảm thấy có chút mất mặt, nhưng cứ nghĩ đến việc lát nữa Vương Mộc Dương bị mình hù cho sợ tới mức kêu cha gọi mẹ, hắn lại âm thầm nở một nụ cười xấu xa.
“Muốn chơi với ta à, đợi lát nữa ta dọa cho ngươi té đái ra quần.” Lâm Hiểu Phong nói thầm một câu.
Sau khi mặc xong áo choàng trắng, đột nhiên có một bóng người vọt tới trước mặt, làm hắn giật mình hoảng hốt.
“Mẹ kiếp, ai đó.” Lâm Hiểu Phong nhìn kỹ lại, thì ra là Hoàng Mập.
Lâm Hiểu Phong bị Hoàng Mập hù một phen, vô ngữ hỏi: “Cậu không ở trong đó chuẩn bị làm anh hùng cứu mỹ nhân, chạy qua đây làm gì?”
Sắc mặt Hoàng Mập có chút tái nhợt, ôm bụng kêu: “Cmn... đau bụng quá, đi WC cái đã.”
Hoàng Mập bộ dạng chịu hết nổi, chạy nhanh về phía cái giếng cạn vừa rồi.
“Này, đừng qua bên đó!” Lâm Hiểu Phong bất chợt phục hồi tinh thần, vội vàng hét lên.
“Khônn nhịn được nữa rồi.” Hoàng Mập không hiểu ý của Lâm Hiểu Phong, cứ thế cuống cuồng chạy qua đó tìm chỗ giải quyết.
Lâm Hiểu Phong đứng ngồi không yên, mình không mang theo pháp khí, nếu để Hoàng Mập thả cái thứ bên trong giếng ra, sẽ rất phiền phức.
Nghĩ vậy, hắn vội vàng đuổi theo Cu Mập.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment