GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 2

NGHĨA TRANG

“Cu Mập, tôi phục cậu rồi đó, tự nhiên bị cậu lừa tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này, tôi mệt sắp đứt hơi rồi đây.”

Trên một con đường nhỏ sâu trong rừng núi hẻo lánh, hơn mười thanh niên trẻ tuổi, thân mặc đồng phục, trên lưng đều cõng một cái bao cực lớn, đang gian nan đi trên đường núi ghập ghềnh.

Lâm Hiểu Phong cõng một cái túi to bự đi cuối đội ngũ, trong bao đựng đầy đồ cứu trợ mang lên cho người dân vùng núi nghèo khó này.

Lâm Hiểu Phong nhớ lại, trong lòng liền cảm thấy buồn bực, mấy hôm trước nhà trường có phát động phong trào “Gửi ngàn yêu thương tới vùng núi nghèo khó”, theo lý mà nói, những hoạt động ngoại khoá kiểu này, có ai thèm tham gia?

Kết quả, Chủ tịch Hội Học Sinh, cũng là nữ thần trong lòng toàn bộ nam sinh của trường - Tiếu Lệ Lệ - chủ động nói cô sẽ dẫn mọi người đi tới vùng núi nghèo khó đó, lập tức, toàn bộ học sinh, à không, phải nói là toàn bộ nam sinh trong trường, đều tình nguyện xung phong.

Lâm Hiểu Phong và Cu Mập bên cạnh cũng nằm trong số đó.

Cu Mập là huynh đệ quen biết nhiều năm của Lâm Hiểu Phong, tên là Hoàng Khiêm Dịch, người cũng như tên, đương nhiên, hai chữ Khiêm Dịch ưu nhã này, cùng với thân hình mập mạp của cậu ta hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau, sở dĩ nói là người cũng như tên, chủ yếu là vì cậu ta họ Hoàng.

Hoàng Mập từ lúc còn học sơ cấp đã bắt đầu thích xem mấy bộ phim tình cảm 18+, rồi cả ngày mơ mộng quên hết trời đất.

Lúc này, mồ hôi cậu ta đã chảy đầy đầu, thở không ra hơi, nói: “Hiểu Phong, không phải huynh đệ muốn gạt cậu, cậu thử nhìn phía trước mà xem.”

Lâm Hiểu Phong ngẩng đầu thì thấy, đi trong đội ngũ phía trước, đúng là nữ thần của trường, Tiếu Lệ Lệ, cô ta mặc một chiếc áo phông màu trắng, quần jean, nổi bật dáng người chuẩn như model.

“Hiểu Phong, cậu nói xem Tiếu Lệ Lệ này mới học năm thứ 3 (cao trung), dáng người sao mà hot vậy chứ.” Hoàng Mập nói đến đây, nước dãi từ trong miệng chảy ra ròng ròng.

Chẳng cần phải dùng từ ngữ khoa trương, thực sự cậu ta chảy ra không ít nước miếng.

Lâm Hiểu Phong đập tan giấc mộng của cậu ta: “Người anh em, nhiệm vụ lần này của cậu thực gian khổ a, đám ruồi bu Tiếu Lệ Lệ cũng không ít đó nha.”

Trong đội ngũ lần này, xem ra cũng chỉ có mỗi Lâm Hiểu Phong là không tự nguyện, bị Hoàng Mập lôi kéo tới đây mà thôi, không phải Lâm Hiểu Phong không để ý Tiếu Lệ Lệ, cũng giống như lời của Cu Mập nói, chỉ cần là nam nhân, không ai là không thích Tiếu Lệ Lệ.

Tất cả chỉ vì năm đó, khi Lâm Hiểu Phong theo Mao đạo trưởng, đã được dặn dò kỹ, trước khi bước sang tuổi hai mươi, không được gần nữ sắc, nếu không tánh mạng sẽ bị nguy hiểm.

Rốt cuộc, đoàn người cũng tới được vùng núi nghèo khó để làm nghĩa công, Hồng Thụ Thôn.

Nơi này thật sự rất cũ nát, trong thôn trên cơ bản đều là người già trẻ nhỏ, những người trẻ tuổi một chút, đều rời núi chạy ra ngoài kiếm việc làm.

Sau khi đoàn người của Lâm Hiểu Phong tới nơi, Tiếu Lệ Lệ dẫn theo mấy người, mang các loại vật phẩm qua chào hỏi đám lão nhân, nhân tiện đưa đồ cứu trợ.

Lâm Hiểu Phong buồn chán đi phía sau bọn họ, trong lòng âm thầm mắng, mẹ kiếp, tối hôm nay là sinh nhật 17 tuổi của mình, vốn định tổ chức bên ngoài cho vui vẻ một phen, kết quả lại bị kéo đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, cùng tên mập với đám rùa rụt cổ kia ăn sinh nhật.

Công việc trao tặng vật phẩm diễn ra khá thuận lợi, đám lão nhân đó đều tỏ vẻ cảm kích thật sự.

Thôn trưởng Hồng Thụ Thôn này là một ông lão 70 tuổi, thoạt nhìn vẫn còn rất khoẻ mạnh dẻo dai.

Theo kế hoạch, sau khi trao quà xong, Tiếu Lệ Lệ định sẽ dẫn mọi người xuống núi, tuy nhiên bọn họ được thôn trưởng giữ lại, ông ta nói: “Trời sắp tối rồi, đi đường núi không an toàn, ở lại một đêm mai hẵng đi.”

 Cả đám người đương nhiên không có ý kiến gì, trên thực tế bọn họ leo núi cả ngày, sớm đã mệt đến bủn rủn chân tay.

Tiếp theo, thôn trưởng an bài cho đám người Lâm Hiểu Phong một chỗ ở phía sau thôn.

Gian nhà này rất lớn, xem chừng có đến hai ba trăm mét vuông, bên trong trống không, chẳng có gì, khắp nơi giăng đầy mạng nhện.

Cả đám học sinh đi vào bên trong, ai nấy kiếm cho mình một chỗ nghỉ ngơi, sau đó mọi người đều quây lại xung quanh Tiếu Lệ Lệ tám chuyện ầm ĩ.

Lâm Hiểu Phong lướt mắt nhìn căn nhà, mày nhăn lại, hắn cảm thấy trong này dường như có chút không ổn, bất quá hắn cũng không thể nói đó là gì.

Lúc này mặt trời sắp xuống núi, hoàng hôn trên núi quả thực rất đẹp, Vương Mộc Dương đi tới trước mặt Lâm Hiểu Phong và Cu Mập, cười he he, nói: “Hoàng Mập, Lệ Lệ cô ấy có thói quen sạch sẽ, nơi này bẩn quá, qua đêm ở đây thực không thoải mái, bảo ta nói với ngươi, dọn dẹp nơi này một chút.”

Tuy tất cả mọi người đều mang theo lều trại, nhưng ở trong nhà vẫn thấy tốt hơn, ít nhất cũng có thể che mưa chắn gió.

Lâm Hiểu Phong vừa thấy, nhếch miệng cười, Vương Mộc Dương chính là đối thủ không đội trời chung của Cu Mập, cha của hắn là Phó hiệu trưởng trường học, mới học năm thứ 3, mà ngày nào cũng cưỡi Audi đến trường, cộng thêm diện mạo soái ca, lại là đội trưởng đội bóng rổ của trường.

Trong mấy người bọn họ, cũng chỉ khi Vương Mộc Dương nói chuyện, Tiếu Lệ Lệ mới cười nói vui vẻ.

Cu Mập thấy nữ thần giao việc cho mình, hớn hở gật đầu cái rụp, sau đó quay sang hỏi Vương Mộc Dương: “Vậy các người đi đâu?”

Hoàng Mập hỏi, đương nhiên bao gồm Vương Mộc Dương cùng đám người ruồi bu kia.

Vương Mộc Dương nói: “Lệ lệ muốn lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn, cô ấy đi một mình ta không yên tâm, cho nên bọn ta đi cùng cô ấy.”

Hoàng Mập vừa nghe thấy thế, tức khắc trợn mắt há mồm, Vương Mộc Dương thấy thần sắc Hoàng Mập như vậy, trong lòng thầm nghĩ: “Cái thằng mập chết tiệt, muốn tranh Lệ Lệ với tao à? Đúng là không biết tự lượng sức mình.”

Đúng lúc này, Tiếu Lệ Lệ quay đầu, hướng về phía Cu Mập nở một nụ cười mê hoặc, cô ta có thể trở thành nữ thần của toàn thể nam sinh trong trường, cũng không phải không có đạo lý, nụ cười này, khiến cho oán khí đang lởn vởn xung quanh Hoàng Mập lập tức tan biến, chẳng còn sót lại chút nào.

Chờ sau khi Tiếu Lệ Lệ cùng đám người Vương Mộc Dương rời đi, Lâm Hiểu Phong ngồi đằng sau Cu Mập, che miệng cười thầm.

“WTF, đúng là cái lũ ăn hại, lão tử ở đây dọn nhà, còn bọn chúng chạy đi xem hoàng hôn?” Sau khi Hoàng Mập hết đờ đẫn bởi nụ cười của Tiếu Lệ Lệ, nghiến răng nói.

Lâm Hiểu Phong che miệng cười âm ỉ, nói: “Mau dọn dẹp đi, nếu lát nữa nữ thần của cậu về, thấy nhà cửa còn dơ bẩn, sẽ nổi giận đó nha.”

Lâm Hiểu Phong thực không hiểu người anh em ngốc nghếch của mình đang nghĩ gì, Tiếu Lệ Lệ đã tỏ thái độ rõ ràng như vậy, cậu ta còn mặt dày theo đuổi cô ta làm gì nữa không biết.

Hoàng Mập nghiến răng nghiến lợi cầm chổi khua khoắng khắp nơi.

Lâm Hiểu Phong cũng không rảnh giúp cậu ta lấy lòng gái, tựa lưng vào vách tường, ngậm điếu thuốc, nơi vùng núi vắng vẻ này, điểm tốt duy nhất có lẽ chính là hút thuốc không bị ai cằn nhằn?!

“WTF! “

Lâm Hiểu Phong còn đang mơ màng nhả khói, đột nhiên nghe được tiếng Cu Mập thất thanh ngoài cửa.

“Sao thế?” Lâm Hiểu Phong vội vàng dẫm tắt tàn thuốc, chạy ra ngoài.

Cu Mập vẻ mặt hoảng hốt nhìn bảng hiệu treo phía trên căn nhà, lúc trước khi mấy người Lâm Hiểu Phong mới tới, toàn bộ bảng hiệu bám đầy bụi bẩn, chẳng thấy rõ cái gì, lúc này Cu Mập cầm chổi lông gà phủi sạch lớp bụi, trên bảng hiệu hiện ra hai chữ: Nghĩa Trang.

Lâm Hiểu Phong thoáng giật mình, quả nhiên nơi này có vấn đề.

“Đi, chúng ta đi tìm thôn trưởng, bảo ông ta đổi chỗ khác.” Lâm Hiểu Phong kéo tay Cu Mập chuẩn bị đi vào trong thôn.

“Không cần sợ...” Hoàng Mập cho rằng Lâm Hiểu Phong sợ ma, vẻ mặt khác lạ, cười nói: “Gấp cái gì chứ, đêm nay cứ ở đây đi.”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, tức khắc cau mày nói: “Đừng có vớ vẩn, tôi cảm thấy nơi này có chút tà môn.”

“Càng tà càng tốt a!” Cu Mập cao hứng nói: “Đám rùa rụt cổ kia chẳng phải đi xem hoàng hôn sao, tôi có một chủ ý, cần Phong ca cậu hỗ trợ.”

Lâm Hiểu Phong cảm thấy có gì không ổn, trông Cu Mập hớn hở, chuẩn không phải chuyện gì tử tế.


(Hết chương)

1 comment:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!